Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

MẶT TRÁI CỦA KINH DỊCH

MẶT TRÁI CỦA KINH DỊCH

 

             Đỗ Xuân Thọ

 

 

Bài thơ này anh viết bằng máu của đứa con trai út của anh

Trong khi em nhìn xã hội như một bức tranh

Nhiều màu sắc và nhiều điểm nhấn

Em ơi em ! Không có gì xóa được sự bất tận !

Còn gộp lại sự vô cùng thành một, khó lắm lắm em ơi !

Em có đi lang thang đến cuối trời

Cũng chỉ thấy sự phân chia tàn bạo nhất !

Sự phân chia đến cùng cực !

“ Vô Cực sinh Thái Cực,

Thái Cực sinh Lưỡng Nghi...”

Em ơi ! Anh và em là một còn gì?

Sao cứ phải bên nội và bên ngoại ?

Sao cứ phải Âm và Dương ?

Sao cứ phải Vật Chất và Ý Thức ?

....

Tất cả, không được động vào Tâm Thức !

Nếu chia Âm, Dương đến cùng cực

Lúc hợp lại vào, vô cùng khó nghe không em

Nhưng phải hợp lại !

                Nếu không thì không thể tìm được Tâm Vũ Trụ

Chân lý cuối cùng của vũ trụ hiểu không em ?

Tâm Vũ Trụ là miền giao của mọi đối tượng

Bởi thế nó tồn tại và duy nhất như tượng đài cao muôn trượng

Trong cái vũ trụ bao la này

Cái vũ trụ mà một con virus nhỏ nhoi cũng thuộc nó,

Cái vũ trụ mà một ý nghĩ ngoại tình cũng thuộc nó,

Tiếng sủa của một con chó,

Tiếng nói của loài người,

Tiếng kêu của một con dơi,

....

Cũng được định hình thành ngôn ngữ của Chúa Trời !

Mà ngôn ngữ đó là ngôn ngữ của Tâm Vũ Trụ

Đối tượng này là duy nhất, em ơi !

Đó chính là Chúa Trời !

Đó chính là Thượng Đế !

Đó chính là Đấng Sáng Thế !

Là Tạo Hóa, là Tự Nhiên, là cõi Niết Bàn !

...

Bới thế sự phân chia chỉ làm ta chán nản

Vươn đến Người – Tâm Vũ Trụ thiêng liêng

Do đó phải để yên !

Trong đầu em, đừng để Thái Cực sinh Lưỡng Nghi !

Nếu làm được, em sẽ đạt tới tức thì

Tâm Vũ Trụ ngàn lần ta mong muốn !

 

                 Hà Nội, mùa Thu năm 2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét